Không thể không chia sẻ bài viết này với mọi người đọc và suy ngẫm

Sau chiến thắng vang dội của ĐT Việt nam trên sân Mỹ Đình tối qua, chúng ta cùng đọc và suy nghĩ bài viết dưới đây của tác giả Hoàng Dân. Ông là một nhà giáo (nguyên Phó Hiệu trưởng CĐSP Hà Nội). Xin chép nguyên văn bài viết và đưa lên tặng các bạn Fb.

VÔ ĐỊCH và "BỐN T"

Xin giải thích ngay, bốn “tê” (T) ở đây là :

TIỀN, TÂM, TIẾNG và TÌNH

Ở trận lượt đi, nếu Đức Chinh không bỏ lỡ cơ hội thì tỉ số có thể đã là 3-0! Và nếu tỉ số của trận chung kết lượt đi là 3-0 thì trận lượt về sẽ vô cùng… tẻ nhạt! Chính tỉ số 2-2 mới “ủ ngấu” cho trận lượt về vẫn còn nguyên vẹn cái “nóng rãy” với những… hồi hộp, phấp phỏng, âu lo… của người hâm mộ! Hình như trong bóng đá, thiếu cái món “đau tim” này thì… vô địch xem ra cũng… dở hơi !

Bây giờ thì chúng ta đã vô địch !

Vô địch sau 10 năm khắc khoải đợi chờ !

Một người hâm mộ bóng đá đã kiên trì xếp hàng trong giá rét để mua được cặp vé có mệnh giá 700 ngàn đồng/cặp (350 ngàn đồng/chiếc), vừa mua xong chị em phe đã trả ngay 8 triệu đồng/cặp, nhưng người chủ của cặp vé đã từ chối, bảo : “Tám triệu thì có thể kiếm được, nhưng xem trận chung kết lượt về này thì 10 năm mới có một lần”! Như thế đủ biết, cái khát khao đội nhà vô địch của người hâm mộ đã phải chờ đợi lâu đến thế nào !

Vô địch sau rất nhiều những trận thua tan nát và tủi nhục, mà một trong những kí ức buồn là trận thua ở bán kết lượt về AFF Cup 2014 ngay tại “thánh địa” Mĩ Đình và trước… chính người Mã !

Vô địch nhờ sự xả thân tận hiến của các chiến binh áo đỏ, mà trong trong số những chiến binh cảm tử ấy, không thể không nhắc đến cái “bao cát” Nguyễn Quang Hải! Dù đá với người Phi hay người Mã thì Quang Hải luôn là mục tiêu số 1 để họ nhắm đến và xuống tay “hạ độc thủ” ! Dân mạng đã “chớp” được mấy pha cận cảnh, khi thì Hải bị đấm như “đòn thù”, lúc lại bị hất tung lên như chú gấu nhồi bông… Ngoài ra, còn hàng loạt các cầu thủ khác như Ngọc Hải, Công Phượng, Văn Hậu, Văn Đức, Đức Chinh… cũng đều bị dính đòn “dằn mặt” hoặc “triệt hạ” của các cầu thủ Mã trong trận chung kết lượt đi. Bóng đá là môn thể thao đối kháng, thế nên đôi khi bạo lực cũng được đội bạn sử dụng như một thứ “chiến thuật” để đạt mục đích của mình.

Vô địch sau không ít những lời khiêu khích của huấn luyện viên, các cầu thủ và cả một số cổ động viên bặm trợn người Mã !

Vô địch sau khi chứng kiến sự quá nương tay của ông trọng tài cầm còi trận chung kết lượt đi trên chảo lửa Bukit Jalil, trong đó có pha cầu thủ Mã bỏ bóng đánh Văn Hậu ngay trước mắt trợ lí trọng tài mà ông ta cũng ngó lơ! Vô địch sau khi chứng kiến cơn mưa thẻ ở trận lượt về khi có tới 12 thẻ vàng và một thẻ đỏ gián tiếp !

Vô địch nhờ tài năng cầm quân xuất sắc của ông Park Hang Seo !

Không thể liệt kê hết được những cung bậc cảm xúc ái, ố, hỉ, nộ… của người hâm mộ sau 10 năm thổn thức hi vọng và thất vọng…

Nhưng…

Vâng, có một chữ “nhưng”, vì trong niềm vui chất ngất của một bữa đại tiệc, chúng ta rất dễ quên một người làm công việc bếp núc thầm lặng…

Người ấy là ông Đoàn Nguyên Đức, mà chúng ta quen gọi một cách dân dã là Bầu Đức.

TÂM

Với khát vọng cháy bỏng để bóng đá xứ Việt sẽ có ngày được mở mày mở mặt với thiên hạ, Bầu Đức đã bỏ tiền túi ra để lập Học viện bóng đá HAGL-JMG và những “sản phẩm” của Lò Bầu Đức đã có những đóng góp gì thì bàn dân thiên hạ đều đã được mục sở thị qua các giải U23 Châu Á (1.2018), ASIAD (9.2018) và AFF Cup (11, 12.2018).

TIỀN

Cùng với việc đầu tư cho việc đào tạo cầu thủ giỏi, Bầu Đức còn âm thầm “đơn thương độc mã” đi tìm huấn luyện viên giỏi, bởi hơn hai hết, ông hiểu rằng “Không thầy đố mày làm nên”!

TÌNH

Người có TÂM, có TIỀN như Bầu Đức thì thầm lặng như một người đầu bếp!

Những kẻ mót TIẾNG thì lại thích khua khoắng vo ve như những con nhặng!

Đành rằng, đội tuyển U23 và đội tuyển Quốc gia còn có sự góp mặt của nhiều cầu thủ thuộc các câu lạc bộ khác trong cả nước, nhưng không thể không thừa nhận các cầu thủ của Lò Bầu Đức luôn là một trong những nguồn cảm hứng hào sảng cho người hâm mộ.

Đành rằng công lao trước hết phải thuộc về các chiến binh áo đỏ, nhưng nếu không có ông thầy Park thì liệu các chiến binh ấy có được cái hào khí như ngày hôm nay? Trộm nghĩ, nếu có một Mạnh Thường Quân nào đó muốn đúc tượng để vinh danh ông Park Hang Seo thì cũng nên đồng thời đúc tượng Bầu Đức. Hai bức tượng này sẽ được đặt ở một vị trí trang trọng nhất trên sân vận động Quốc gia Mĩ Đình!

Để làm gì? Để nói với các thế hệ sau rằng: “Trong niềm vui, chúng ta cũng chớ nên quên những người vừa có TÂM, có TIỀN, lại vừa có TÌNH, đó là cái TÌNH dành cho hàng triệu người hâm mộ bóng đá nước nhà” !

Bài viết thật tuyệt, phải không các bạn ? Nếu thấy tuyệt, các bạn hãy sẻ chia để tỏ rõ quan điểm của mình tới các vị lãnh đạo cao nhất.